Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Khổ Đau Là Lời Nhắc Nhở Để Nhớ Đến Thượng Đế, Phần 3/3

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Em họ tôi toàn con trai không à. Mình không chơi súng ống đồ chơi với nó nó không cho mình chơi. Mình cũng xách kiếm đồ chơi ra múa lung tung đó. Giống y con trai vậy nó mới cho mình chơi. (Dạ.) Còn không giống là thôi, nó de mình đó. Mình cô đơn mà. Phật cô đơn đi tìm mấy đứa đó chơi. Anh em họ toàn con trai không à, thành ra nó bắn súng mình cũng phải bắn với nó. Mà mình đâu biết bắn đâu, bắn đâu trật đó. Còn tụi nó ngày nào cũng nghĩa là dùi mài kinh sử. À, không phải. Mình là dùi mài kinh sử, còn tụi nó dùi mài đao kiếm, con trai mà. Tại nó bắn nhau mà, hai bên mà. Tôi theo bên nào cũng lỗ hết. Bên nào nó cũng bắn tơi bời, rồi một lát đứa cầm đầu chạy mất tiêu. Tôi lớ quớ đứng đó chưa bắn được cái nào đã bị mười cái rồi. Dở quá à. Con gái đâu biết bắn gì đâu.

Nhưng mà tôi, cái nghiệp chướng nó đâu có nặng như kiểu nghiệp chướng của mấy anh con trai này đâu mà bắt tôi phải nghe súng này kia kia nọ vậy. Nhưng mà tại mấy người đem qua đó, nghiệp chướng đem qua đó. Từ hồi tôi qua đây tới giờ tôi đâu có nghe súng lần nào đâu. Chứ còn mấy người Âu Lạc (Việt Nam) qua mới nghe đó. Thấy không, rõ ràng không? Nghiệp chướng mà. Đừng có đổ thừa tôi. Tôi chưa đổ thừa quý vị là hay lắm rồi. Mấy đồng chí đem cái nghiệp súng ống qua đây. Tôi chỉ bắn súng ống thụt thôi. Cái đó đâu có nghe tiếng, chút chút thôi. Mà bên này nó đâu chơi đâu. Có nghiệp chướng có bấy nhiêu đó thôi. Thành ra có gì ráng chịu. Nhập cảng đó. (Dạ.)

Từ hồi đó Sư Phụ qua đây đâu có nghe gì đâu. Qua mấy lần đâu có nghe lần nào đâu. Lần đầu tiên. Kỳ này có Âu Lạc (Việt Nam) qua mới nghe đó. Rõ ràng là như vậy đó. Kỳ trước thiền thất ở mười ngày, Âu Lạc (Việt Nam) đâu có được ở đâu. Tại kỳ trước bị giấy tờ không có đủ đó, không có cho qua đây, cho biên giới gì đó thôi. Thành đâu có nghe súng ống gì đâu. Thấy không? Rõ ràng không? Kỳ này để cho Âu Lạc (Việt Nam) qua là tôi nghe súng. Đừng có đổ thừa ai, nghe không? Tự của mình rồi mình nhập cảng qua. Nghiệp chướng nhập cảng qua đó, thấy không? (Dạ.)

Nhưng mà đâu có sao. Tối bắn chơi vậy thôi, chắc không có gì. Đụng độ chút chút thôi, không có ai bị thương gì, nghe nói. Sư Phụ có hỏi, không có sao. Có nhiều người lính kia cũng đệ tử Sư Phụ đó chứ. Mấy anh mà hôm qua thăm mình đó. (Dạ.) Ba, bốn anh đó. (Dạ.) Kêu là đệ tử Sư Phụ đó chứ. Bên này mà muốn có đệ tử dễ lắm. Vô dòm mình một cái là đệ tử rồi đó. Nó vô dòm mình một cái là đệ tử rồi đó. Ờ, kiểu đó.

Bên Thái Lan cũng vậy nữa. Đệ tử già, đệ tử trẻ nhiều quá trời quá đất. Hôm trước bên Thái Lan có lễ tất niên của họ đó. (Dạ.) Bên Thái Lan lễ tất niên của họ không phải như bên mình nha. (Dạ.) Hình như tháng Tư gì đó. (Dạ.) Của bên mình là tháng Hai hả? (Dạ.) Rồi có bao nhiêu người đệ tử chạy vô cũng lạy lạy chứ. Tôi nói: “Trời đất ơi, anh là thứ ký ở Bộ gì đó mà phải không?” Không dám nói ra, đừng nói chi. “Bộ gì gì đó mà. Sao lo lại đây lạy tôi chi vậy? Thôi thôi, không dám đâu. Đứng dậy đi.” Cái nói: “Dạ con cũng là đệ tử mà”. Sư Phụ nói: “Hồi nào đâu tôi không biết vậy?” À, bên đó mà nó qua gặp mình một cái, nó lấy hai cái tay nó hợp lại với nhau nó gục cái đầu một cái là đệ tử rồi đó. Thành ra quý vị đi coi chừng, đừng đi lộn xộn thâu đệ tử, nghiệp chướng mệt lắm.

À, ở bên này cũng vậy. Hình như cũng giống Âu Lạc (Việt Nam) vậy. (Dạ.) Âu Lạc (Việt Nam) mà mình đi gặp ông sư nào đó ha, mình cũng gục cái đầu một cái, để hai cái tay chặp lại “bụp” vậy đó rồi gục cái đầu một cái là đệ tử rồi. Nhiều khi cho cái bao đỏ đỏ đó là còn chắc ăn hơn, cái đó còn chắc ăn hơn nữa. Mà tại Sư Phụ đâu có thâu mấy cái bao đỏ đó đâu. Bao đỏ mà có cái gì gì ở trong đó đó, biết không? Cái hơi đồng đó. Sư Phụ đâu có thâu bao đỏ đó đâu. Thành ra mấy người lại cũng quỳ, lấy tay chặp chặp lại với nhau đó là làm đệ tử rồi đó. (Dạ.) Nó làm hồi nào mình không hay. Rồi nhiều khi mời tới nhà, mời ăn cơm nữa. Ngộ vậy? Sao hay vậy kìa? Tự nhiên đâu mà có người mời mình đi ăn cơm. Nói: “Dạ đệ tử mà”.

Ồ, mình thấy đệ tử ở đâu mình cũng hết hồn. Từ ở đâu mà đệ tử cứ mọc lên rầm rầm. Tại vì ở bên này mình quen đệ tử là phải ăn (thuần) chay, nằm đất. Phải ngồi thiền. Còn mấy cái nước Á châu khác là đệ tử họ tự vô họ nhận thôi. Tự mình nhận làm thầy, rồi tự gì đó, năm mới rồi tới thăm này kia. Cũng xôm tụ lắm chứ. Thôi kệ ha. (Dạ.) Ai muốn làm gì đó làm, chứ giờ mình đâu có đuổi nó ra được đâu. (Dạ.) Phải không? Đó là tự nguyện đâu có đuổi được. Khi nào mà có thẻ rồi mình mới lột được, chứ nó đâu có thẻ đâu lột. Mấy người đó thôi tôi chịu thua. Đâu có bằng cấp gì đâu mà trút bằng của nó, đâu được đâu. Nó vô đại, thẻ Tâm Ấn chẳng có gì hết. Rồi bây giờ mình nói sao giờ?

Lâu lâu nó mới tới một lần, đuổi mất công, nó đâu có tới hoài đâu mà đuổi. Rồi nó đâu có thẻ đâu mà nói lột thẻ, rồi hăm dọa gì được đâu. Đâu có đâu. Rồi đâu có hăm dọa, nói: “Mày mà lộn xộn tao không có cho mày lên Thiên Đường”. Nó vốn đâu có được lên đâu mà dọa nó. Dọa gì cũng không được hết. Thôi cười hề hề, huề. Phải không? (Dạ.) Tu hành gì đâu mà lên Thiên Đàng, hăm dọa cho nó mất công vậy. Nó cũng đâu muốn lên Thiên Đàng đâu. Nó muốn nó đã lại truyền Tâm Ấn rồi. (Dạ.) Muốn ở đây chơi mà. Nhận làm Thầy cho vui vậy thôi, lịch sự vậy thôi. “Chứ còn đường Thầy thầy đi, đường con con ở. Nhà con con ở”.

Ảnh còn ở lại đây ảnh chơi vài ba trăm năm nữa. Chừng nào ảnh ngán rồi, ảnh mệt rồi ảnh mới nói: “Thầy ơi, đợi tôi”. Lúc đó mình đi mất tiêu rồi, đợi đó chi mất công vậy. Không sao, lúc đó còn có quý vị mà. Mấy người mà đi lạch đạch đằng sau đó là bị nó nắm, nó chụp. Chừng đó ráng chịu nha con. Tôi đi tít mù, tôi không có đợi mấy người đâu. Chừng đó ở lại đợi nhau. Đứa này nắm đứa kia rồi đứng đó. Chứ đừng có nói: “Ờ, kệ. Tôi tu từ từ, kệ tôi”. Kệ tôi bị mấy đứa nắm lại. Đi lạch đạch đằng sau là thế nào cũng bị quơ trúng. Tại nó quơ không được Sư Phụ, nó quơ trúng mình. Mấy người mà đi sau cùng là đáng sợ lắm. Chân mình đã bước tới biên giới một nửa rồi, mà nửa kia nó kéo trở lại. Cái kiểu đi vượt biên mà mới chưa kịp tới đã bị kéo lại đó, nhớ không?

Tu hành ráng lẹ lẹ chút. (Dạ.) Chứ không phải nói chơi chơi vậy rồi thôi. Nói chơi đặng cho vui, đặng cho quý vị qua đây vui đặng mà tu hành. (Dạ.) Chứ tối ngày la lối, la hét hoài ai tu cho nổi. Tối ngày cứ mặt mày nghiêm khắc, rồi nói: “Phải là thành Phật lẹ nha mày. Mày không thành Phật mày chết nha mày”. Kiểu mấy bà già trầu hăm dọa mấy đứa con nít đó. Nghe cái kiểu đó Phật cũng chạy luôn chứ đừng có nói người phàm mà bắt nó thành Phật. Thành ra tôi đâu có ngu. Tôi đâu có ngu đâu mà lại ngày nào lại cũng niệm biểu quý vị thành Phật, thành Phật hoài. Thành rồi còn cái gì nữa mà phải thành cho mất công. Làm bộ ngơ ngơ chơi cho vui chứ.

Người nào người nấy cũng là Phật rồi, làm bộ ngớ ngớ đặng tôi mất công phải nói truyện cổ tích này kia. Phải cho ăn bánh đặng làm khách, rồi mất công người ta phải dọn dẹp. Chứ thành Phật rồi phải chịu khổ kiểu tôi. Ngu gì. Phải không? Phải chạy tới chạy lui, tiếp khách nữa. Phải làm cho người này vui, người kia vui. Người nào cũng phải làm cho vui, không thôi là nó chửi mình. Nó chửi mình nó mang nghiệp chướng. Nó mang nghiệp chướng rồi mai mốt nó cũng kêu mình. Mình cũng mất công lại mang nghiệp chướng nữa. Thành ra ai cũng ráng làm cho họ hài lòng, nhưng mà cũng đâu có làm hết được. (Dạ.) Thôi kệ, kệ nó đi. Để nghiệp chướng cho nó gánh một hồi cho nó biết. Chừng nào tôi quỡn tôi mới lại tôi coi coi. Coi coi nghiệp chướng bao nhiêu. Tôi muốn gánh là tôi gánh, không gánh thôi. Tôi cũng để đó cho ông Phật khác. Để cho ông Di Lặc 5000 năm gì đó Ổng mới lại đó. Để đó, để từ từ cho nó gánh 5000 năm cho nó biết. Chừng nào 5000 năm sau Phật Di Lặc lại rồi tính sau. Ngu gì mà gánh hết.

Biểu rồi, không chịu tu thôi. Còn quý vị đây là thành Phật hết trơn rồi, ai cũng là Phật hết. Làm bộ lại đây ngơ ngơ đặng cho sướng. Làm khách sướng hơn làm chủ chứ ha? Tối ngày đi xách… Xách… Xách cái gì đó biết không? Chạy tới chạy lui. Rồi ngồi chỗ này, ngồi chỗ kia, ăn đã rồi ngủ. Ngủ đã rồi thiền. Rồi lên thế giới “năm huyền” chơi. Để cho Bả một mình Bả thành Phật đặng Bả làm việc cho mệt chứ tội gì mà mình làm.

Tội gì thành Phật cho lẹ lẹ cho nó khổ. Thành Phật lẹ lẹ phải đi độ chúng sanh rồi này này kia kia nọ. Phải đi làm hề cho người này người kia. Phải làm giả ngu, giả dại, giả điên, giả khờ đó đặng cho tụi nó vui. Cho thế giới người ta không có biết đường đâu mà rờ. Người ta không có biết mình là ai. Làm đủ thứ trò hết để bảo vệ cho mình, đặng mới làm Phật được. Tội gì, phải không? Mình còn chơi được ngày nào hay ngày đó chứ. Ở nhà Bà Thanh Hải ăn uống no say, ngủ kỹ, tội gì thành Phật. Bả muốn làm để Bả ngu đó, để Bả làm. Mình thấy Bả làm mình còn hết hơi. Mình sợ hết hồn. Ngu gì nhảy vô làm. Tại Bả hồi đó Bả không biết đó chứ. Bây giờ mình thấy Bả làm, mình biết rồi, mình đâu ngu đâu.

OK. 9 giờ rồi, sắp tới giờ đi nước ngủ rồi. Thôi để quý vị đi “năm” hả? “Năm huyền”. Lều chõng có ướt gì không? (Dạ không.) (Cũng không.) Chắc không có chứ gì. Chứ nếu không là hồi tối sao bắn súng mà không nghe gì hết. Nếu mà ướt át thì đâu ngủ được. Mà ướt cũng ngủ luôn phải không? Quý vị là ngủ ngon lắm mà phải không? (Dạ.) Thấy ngồi trong thiền đường kia mà còn ngủ rầm rầm huống chi ngồi trong lều. Mấy bữa nay Phật tới hoài mà người nào người nấy ngủ không à. Mấy Ổng nói với tôi: “Trời ơi, sao mày mời tao tới đây rồi đứa nào đứa nấy nó ngủ không, đâu có thấy đứa nào chạy ra kêu ‘Hallo’ với tao đâu?” Mà mình cũng phải xá dài xin lỗi rồi nói: “Trời ơi! Thiệt quý vị thấy đó mà, học trò tôi nó vậy không mà.” Tôi đâu dám nói tụi nó đâu. Thôi. Thế giới hòa bình mà ha. (Dạ.) Thế giới của mình hòa bình, thành ra mình ngủ. Lâu lâu cái thế giới bên ngoài nó không hòa bình, nó kéo níu mình, nó làm phiền mình mình mới thức dậy chứ. Còn không ngu gì thức dậy.

Thôi quý vị về ngủ ngon ha. (Dạ.) Mai về thì mạnh giỏi. Đi về mạnh giỏi ha. (Dạ.) Không về thì ở đây ăn ngon ngủ kỹ ha. Súng ống gì thì có người khác nghe giùm. Thôi. Ngủ ngon. Ngủ ngon ha. (Chúc Sư Phụ ngủ ngon.) Khi nào mà Sư Phụ khỏe thì nói chuyện nhiều. (Dạ.) Không khỏe thiệt. (Sư Phụ. Sư Phụ đẹp quá! Sư Phụ ngủ ngon. Thương Sư Phụ.) Cám ơn. Cám ơn quý vị. Ngủ ngon ha. (Dạ.) Ở đây khỏi chúc. Khỏi cần chúc quý vị cũng ngủ ngon như thường. Sư Phụ nói mấy người này khỏi chúc mà họ cũng ngủ ngon như thường. Mấy người thường trú đó. Thường trú mà. Trú trong lều ngủ. Sư Phụ nói khỏi chúc họ ngủ ngon, họ cũng ngủ ngon như thường. Rồi. Ngủ ngon. (Chúc Sư Phụ ngủ ngon.) (Chúc Sư Phụ ngủ ngon.) Càng khuya càng tốt. Khỏi chúc ha. (Dạ.) Quý vị ai cũng biết bổn phận của mình ha. (Dạ.) Tức là về lều là ngủ đó ha. Khỏi cần nhắc nhở ha. (Dạ.) (Tạm biệt. Chúc Sư Phụ ngủ ngon.)

Photo Caption: “Cảnh Này Có Gợi Cho Chúng Ta Nhớ Về ĐỊA ĐÀNG Thuở Xưa Không? À, Có Chứ, Mặc Dù ĐỊA ĐÀNG THẬT Đẹp Hơn Thế Gấp Ngàn Lần!!”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (3/3)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-06-08
2316 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-06-09
1893 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-06-10
1776 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-15
898 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-15
528 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-15
468 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-15
543 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-14
6153 Lượt Xem
35:15

Tin Đáng Chú Ý

44 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-14
44 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-14
688 Lượt Xem
Tiết Mục Nhiều Tập Với Các Tiên Đoán Cổ Xưa Về Địa Cầu
2026-06-14
805 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về